Hiển thị các bài đăng có nhãn người. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn người. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Người đàn ông may mắn nhất thế giới

Frano Selak – một giáo viên dạy nhạc người Croatia – có vẻ bề ngoài không khác gì các cụ ông 81 tuổi vẫn xuất hiện hàng ngày trên phố. Thế nhưng nếu biết được những câu chuyện về cuộc đời của ông, chắc chắn ai cũng sẽ thấy Frano đặc biệt. Ông đã sống sót sau một tai nạn máy bay, một vài tai nạn tàu hỏa, xe hơi, thậm chí từng bị rơi ra khỏi máy bay vì cánh cửa bị mở tung để rồi sau đó đáp đất trên một đống cỏ khô.

Bảy năm trước đây, đúng ngày kết hôn lần thứ 5, ông đã trúng giải thưởng xổ số trị giá 1 triệu USD. Số tiền đó đã giúp ông sở hữu một căn hộ sang trọng trên một hòn đảo riêng.

Tiền là thứ rất nhiều người mong muốn nhưng sau nhiều năm sống trong cảnh giàu có, ông Frano nghiệm ra một điều: “Tiền bạc không mua được hạnh phúc”. Chính vì thế, ông quyết định bán đi biệt thự, để lại toàn bộ tài sản cho người thân trong gia đình và bạn bè. Sau đó, Frano quay trở lại căn nhà cũ ở phía nam Zagreb chung sống với vợ. Ngoài ra, số tiền trúng được, ông không chỉ giữ lại cho riêng mình mà còn cho xây dựng đền thờ như một cách cảm ơn cho vận may.

Ông Frano thoát chết lần đầu tiên vào năm 1962, trên đường đi du lịch từ Sarajevo đến Dubrovnik. Con tàu của ông bị trật đường ray và rơi xuống dòng sông băng bên dưới. Trong khi 17 người khác bỏ mạng tại chỗ thì ông lại được cứu sống trong tình trạng thân nhiệt thấp, sốc, một vài vết bầm tím trên cơ thể và cánh tay bị gãy. Lần thứ hai xảy ra một năm sau đó, khi ông bay từ Zagreb đến Rijeka. Cửa buồng lái bỗng dưng mở toang và hất hàng chục du khách ra khỏi máy bay. 19 người chết nhưng ông Frano lại sống sót may mắn nhờ rơi vào một đống cỏ khô.

Năm 1966, chiếc xe buýt ông đang đi bị trượt xuống sông. Bốn người chết trong khi ông Frano lại sống sót với một vài vết thương không quá nghiêm trọng. Năm 1970, ông lại gặp một tai nạn khác, chiếc xe ông đang lái bỗng nhiên bốc cháy trên đường cao tốc. May mắn thay, ông đã kịp thoát ra trước khi bình xăng phát nổ. Vụ việc này lặp lại cách đây ba năm về trước. Lần này, ông bị cháy hết tóc nhưng các bộ phận khác trên cơ thể không hề bị ảnh hưởng gì.

Sự cố thứ 6 và thứ 7 diễn ra vào năm 1995, 1996. Năm 1995, ông bị đâm phải bởi một chiếc xe buýt nhưng chỉ bị thương nhẹ, vụ tai nạn tương tự cũng diễn ra vào năm 1996. Ở thời điểm đó, xe của ông bị hất văng ra khỏi rào chắn ở một hẻm núi và rơi xuống độ sâu 91,5 mét. May mắn ở những giây cuối cùng, Frano đã kịp nhảy ra khỏi xe và bám vào một thân cây trước khi chiếc xe của ông rơi xuống vực nổ tung.

Mặc dù thoát chết nhiều lần và có may mắn trúng số, nhưng ông Frano khẳng định chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc. “Tất cả những gì tôi cần ở thời điểm này là Katarina, vợ tôi. Tiền bạc không thay đổi được điều gì. Khi cô ấy đến trong cuộc đời, tôi thấy mình thật hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình may mắn sống sót sau những tai nạn. Tôi chỉ nghĩ mình thật không may khi rơi vào trường hợp đó ”, ông nói.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Những bức hình ám ảnh người xem nhất 2012

Thứ hai 31/12/2012 19:00

Năm 2012 qua đi với biết bao sự kiện bất ổn chính trị, xã hội, kinh tế ... Những hình ảnh ghi lại khoảnh khắc ấy thật sự khiến chúng ta phải suy ngẫm và đau xót.

Những bức hình ám ảnh người xem nhất 2012

Đám cháy ở vùng Waldo Canyon gần Colorado Springs đã tiêu hủy gần 1.000 hectare rừng.

Du khách đang hưởng kỳ nghỉ trước con tàu du lịch Costa Concordia. Vụ chìm tàu du lịch Costa Concordia ngoài khơi nước Ý đã cướp đi sinh mạng của 28 người. Tàu du lịch Costa Concordia đâm vào đá ngầm ở gần đảo Giglio ngoài khơi vùng Tuscany nước Ý khi đang chở khoảng 4.200 người, bao gồm cả hành khách và thủy thủ đoàn từ 62 nước khác nhau.

 

Bầu trời u ám trong ngày lễ tưởng niệm các nạn nhân vụ thảm sát rạp phim ở Aurora, bang Colorado, Mỹ hồi tháng 7 vừa qua.


Karen Clarkson nằm xoài bên nấm mộ của con trai trong ngày lễ Tưởng nhớ người đã khuất tại nghĩa trang Quốc gia. Con trai của cô Karen đã thiệt mạng khi đang làm nhiệm vụ tại chiến trường Afghanistan.

Bức tượng Đức mẹ đồng trinh là thứ còn sót lại duy nhất sau khi cơn bão Sandy tấn công vào Breezy Point, bang Queens, nước Mỹ.

Hình ảnh được truyền đi nhanh chóng trên internet cho thấy Svyatoslav Sheremet, người đứng đầu diễn đàn về người đồng tính của Ukraine đã bị đánh đập bởi một số nam thanh niên sau khi vụ tuần hành bị hủy bỏ. Những kẻ hành hung nạn nhân sau đó đã bỏ trốn khi biết có phóng viên đang quay lại cảnh đánh đập của mình.


Nik Wallenda là người đầu tiên vượt qua thác nước Niagara trên dây tử thần.

Các cô gái thời trang đang vui vẻ chụp hình trước người đàn ông vô gia cư khốn khổ tại Tuần lễ thời trang New York.

1 phụ nữ làm việc trong công ty nhà nước tại Athens, Hy Lạp đang dọa sẽ nhảy lầu từ văn phòng làm việc của cô sau khi nhận được tin buộc thôi việc.

Trạm điều hành sứ mệnh ở Phòng thí nghiệm động cơ tên lửa của NASA, gần Los Angeles vỡ òa trong tiếng hò reo mừng rỡ khi họ nhận được tín hiệu từ tàu quỹ đạo sao Hỏa chuyển về xác nhận tàu thăm dò Curiosity chuyến hạ cánh “một mất một còn” và đáp xuống khu vực đúng như kế hoạch.

Người phụ nữ khuyết tật tham gia biểu tình đòi tăng trợ cấp cho người khuyết tật bằng cách lao thẳng xe lăn của mình vào cảnh sát chống bạo động ở trung tâm La Paz, Bolivia hôm 23/2.

Cặp vợ chồng người Mỹ hạnh phúc khi phát hiện ra tập hồ sơ gia đình của mình vẫn còn sót lại sau khi cơn bão Sandy tấn công.

1 viên cảnh sát đang dùng chiếc gậy baton của mình để đánh vào nhà hoạt động chống lại Chính phủ tại Dhaka, Bangladesh.

Cậu bé đang ôm em cùng chú cún sau khi tranh chấp đất đai với cảnh sát xảy ra tại Kathmandu, Nepal.

1 người đàn ông đang ôm chặt chú chó bị bệnh của mình tại Sao Paulo.

1 người đàn ông Syria đang ôm đứa con gái bị thương của mình tới bệnh viện tại Aleppo, Syria.

Thành phố Manhattan trước và sau khi cơn bão Sandy tấn công. Gần 200.000 nghìn người đã sống trong cảnh mất điện trong cả tuần liền.

1 người dân Hà Lan đứng trong nhà khi mực nước đã lên cao tới cửa sổ tại thành phố Dordrecht, Hà Lan. Gió lớn cùng mưa to đã tấn công vùng biển Hà Lan, khoảng 1/4 quốc gia phải sống dưới mực nước biển.

Tay nhảy dù người Áo Felix Baumgartner đã trở thành người nhảy dù đầu tiên vượt tốc độ âm thanh từ độ cao 39km. Felix đã an toàn trở về trái đất sau 9 phút 3 giây, ông đáp xuống một cách nhẹ nhàng và đưa cao tay ăn mừng cùng với gia đình, hàng trăm người trong ban tổ chức, và hàng chục triệu người theo dõi trực tiếp qua internet rạng sáng 15/10/2012 (giờ Việt Nam). Felix Baumgartner đã đạt tốc độ 1.342 km/h – Mach 1,24 (nhanh hơn tốc độ âm thanh 1,24 lần) khi ông rơi tự do trong 4 phút 20 giây. Baumgartner đã trở thành người đầu tiên phá vỡ bức tường âm thanh khi rơi tự do và lập kỷ lục với cú nhảy ở độ cao cao nhất về trái đất.

Tổng thống Obama cùng đệ nhất phu nhân đang trầm ngâm hướng về Tòa nhà Trung tâm thương mại tại New York trong lễ tưởng niệm nạn nhân 9/11.

Tổng thống Obama đang an ủi những nạn nhân trong cơn bão Sandy tại New Jersey.

Keesha Patterson đến từ Washington, Maryland, đã cầu hôn bạn gái Rowan Hatrong đêm bầu cử Tổng thống Mỹ tại Chicago, Maryland. Họ đều ủng hộ Obama bởi Đảng Dân chủ của ông ủng hộ hôn nhân đồng tính.

Nụ hôn ngọt ngào tại Manila, Philippines vào tháng Tám.

Hình ảnh sợ hãi, đau khổ của cô Julian Soto khi nhận được tin báo chị gái cô, cô Victoria Soto đã bị giết trong vụ thảm sát tại trường Tiểu học Sandy Hook, Newtown, Connecticut.

Đoàn học sinh trường Tiểu học Sandy Hook đang sợ hãi tiến về khu vực an toàn.

Câu chuyện tình cảm động của binh sĩ Mỹ cùng người yêu của anh đã làm lay động biết bao trái tim.

TTVN

Cuộc sống khó khăn của hai sinh viên người dân tộc

Thứ ba 01/01/2013 07:00

Trong óc tôi vẫn không thể nào thôi suy nghĩ đến họ...

Cuộc sống khó khăn của hai sinh viên người dân tộc

Bữa cơm hôm ấy, tôi đã cùng gia đình và hai chị dân tộc ngồi ăn với nhau. Tôi đã tìm hiểu và biết họ là người dân tộc Cơ –Tu, hiện đang là sinh viên Cao Đẳng Lạc Việt. Họ một người là Bríu – Nhái (22 tuổi, sinh năm 1990) và một người là Coor Câm (10 tuổi, sinh năm 1990). Sau buổi cơm, tôi quyết định đi theo họ về nhà trọ để thăm nơi họ sinh hoạt. 

Theo chân hai chị, tôi mới thấy sự bập bẹ của người miền cao về miền xuôi học tập, họ đi xe đạp rất chậm và tay lái rất yếu. Khi đến nơi, tôi mới hay họ mượn xe đi được thời gian gần một tuần. Trước đó Coor Câm đã bị tông xe vì chưa biết đi xe đạp.

Khi bước chân vào nhà tôi ngỡ ngàng vì cứ tưởng mình đang đi vào một hang động hẹp sâu, trông nó rất âm u với ánh đèn vàng mờ nhòe. Tôi không thể nào ngờ lại có một nơi dành cho sinh viên lại rồi tàn như khu ổ chuột ngay tại thành phố Đà Nẵng diễm lệ này. 

Sau khi trao đổi với hai chị, tôi đã biết họ đang theo học ngành Y sĩ đa khoa. Ngồi nghe họ kể về cuộc sống, tôi và người bạn đồng hành cũng phải xót ruột. Xuất thân từ một gia đình dân tộc làm nông cuốc rãy, cả hai người đều mang trong mình sự siêng năng có thừa của con người Việt Nam nên họ đã đi bộ từ nơi mình ở đến huyện và đi xe buýt từ huyện đến TP Đà Nẵng.

Gia đình Bríu – Nhái và Coor Câm cũng như nhau, đều đông con và nhiều người. Bríu – Nhái nhà có tám anh chị em, Coor Câm nhà có sáu anh chị em, vì thế chính họ đã thấu cái nghèo của nhau nên họ giúp đỡ nhau mỗi khi túng quẫn. 

Với mức học phí khoảng 3 triệu/tháng, hai con người nhỏ bé này đã có gắng nương tựa nhau để đóng học phí, và rồi đóng tiền nhà (800 ngàn/tháng). Cuộc sống của họ được bắt đầu và kết thúc chỉ vỏn vẹn có 10.000 đồng cho cả ba người (hai người họ sống chung với một người sinh viên khác). Họ khó khăn là vậy, lặn lội đường xa là thế, cái đói cái rét đang dần bao lấy họ khi cái lạnh của đông đang về. 

Với họ khi đến đây – TP Đà Nẵng họ đã có ước mong: “Học cho có cái chữ để về giúp đỡ đồng bào của mình, chữa trị cho người dân trong làng xã”(Coor Câm), “Học được gì thì về giúp dân bản, tuyên truyền lại cho người khác cái đúng cái hay không chỉ về y tế mà còn về cuộc sống của người Kinh” (Bríu – Nhái).

Sau kỳ nghỉ hè, hành trang của Bríu – Nhái để trang trải tiền học phí là một cái bao tử Nhím của bà ngoại cho. Theo chị, cái này đủ khả năng chi trả cho học kỳ này. Nhưng thật ra, giá của một cái bao tử Nhím chỉ vỏn vẹn có gần 800 ngàn, vậy chỉ mới đủ trả tiền nhà. Hiện nay chị đang nhờ vả rất nhiều từ bạn bè, theo chị số nợ cứ từ đó cao dần: “Không biết đến bao giờ mới trả xong nợ  cho các bạn bởi các bạn cũng nghèo và túng như mình”. 

Dù biết Cao Đẳng Lạc Việt là trường tư, nhưng phải chăng ban giám hiệu nhà trường chưa thật sát sao với đời sống của sinh viên mình? Khi hỏi về chế độ mà các chị được hưởng khi học tại trường, các chị cho hay: “Làm gì có chế độ ưu đãi nào, từ khi vào học cho tới giờ chưa nghe tới chính sách đãi ngộ cho sinh viên miền cao như chúng tôi” 

Vốn dĩ đã bất đồng về ngôn ngữ, họ còn ngày đêm suy nghĩ về tiền cho ngày mai sẽ thế nào, tiền trọ tháng này đâu ra để trả, tiền học phí ở đâu mà đóng? Hàng loạt câu hỏi vanh vảnh trong đầu liệu có học tốt chăng? Coor – Câm liệu có thực hiện được ước mơ nhỏ bé của mình chăng? 

TTVN

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Những người sống thọ nhất thế giới

Kamato Hongo là một trong những người sống thọ nhất thế giới. Bà qua đời vào năm 2003, hưởng thọ 116 tuổi 45 ngày. Hơn một tháng trước khi mất, bà vẫn háo hức thổi nến mừng sinh nhận lần thứ 116.

Bà Kamato sinh ra ở đảo Tokunoshima, sau đó bà chuyển đến Kagoshima để sống với con gái. Ngày còn trẻ, bà nổi tiếng là cô gái rất sành điệu với quần áo hàng hiệu và rất nhiều phụ kiện đắt tiền khác.

Bà Elizabeth Bolden là một trong 7 người trên thế giới có thể sống được đến 116 tuổi. Bà sinh năm 1890 ở Somerville Tennessee. Năm 1908, bà kết hôn. Một năm sau, đứa con trai đầu lòng của bà ra đời. Bà có tất cả 7 người con nhưng chỉ có hai người còn sống đến ngày bà từ giã cõi đời.

Cho đến khi qua đời, bà Jeanne Calment đã được 122 tuổi và 164 ngày. Bà sinh ngày 21.2.1985 và mất ngày 4.8.1997. Trong những ngày cuối đời, bà Jeanne sống ở Pháp cùng với cháu ngoại.

Bà Jeanne là một trong số ít người từng có cơ hội gặp gỡ với danh họa Van Gogh vào năm 1888, khi ông đến cửa hàng nhà bà để mua giấy vẽ và bút chì. Theo lời bà Jeanne, Van Gogh là một người đàn ông bẩn thỉu, ăn mặc tuềnh toàng và rất khó chịu.

Bà Sarah Knauss sinh ngày 24.9.1880 và qua đời ngày 30.12.1999, hưởng thọ 119 tuổi và 97 ngày. Bà là người thứ hai được công nhận là một trong những người sống thọ nhất thế giới.

Theo lời cô con gái, bà Sarah là người trầm tĩnh và lành tính, đó có lẽ là lý do khiến bà sống được lâu.

Sinh ngày 16.7.1875, mất ngày 21.3.1993, ở thời điểm qua đời bà Lucy Hannah đã sống được 117 năm và 248 ngày.

Trong khi đó, bà Marie-Louise Meilleur lại được công nhận là người sống lâu nhất Canada. Bà sinh ngày 29.8.1990 và mất ngày 16.4.1998, hưởng thọ 117 tuổi và 230 ngày.

Cụ bà đến từ Ecuador lại mất vào ngày 27.8.2006, hưởng thọ 116 tuổi và 347 ngày.

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Người vô gia cư co ro giữa đêm đông Hà Nội

Thứ năm 27/12/2012 06:47

Sau một ngày mưu sinh kiếm tiền về quê ăn Tết, nhiều người lao động ngoại tỉnh phải ngả lưng trên các vỉa hè thủ đô hoặc may mắn hơn thì được tá túc trong các cây ATM để tránh cái rét như cắt da cắt thịt.

Người vô gia cư co ro giữa đêm đông Hà Nội

Nhiều ngày nay, sau buổi đi bán tăm bông dạo, vợ chồng chị Tươi (quê Hà Nam) cùng đứa con 7 tháng tuổi lại về vỉa hè phố Thợ Nhuộm nằm co ro trong chiếc chăn mỏng.

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Anh yêu em khác mọi người

Chủ nhật 23/12/2012 19:00

Cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Chỉ có điều anh chẳng nói gì, đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Anh yêu em khác mọi người

Em bảo anh: "Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga". Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Sao em không đi taxi? Em có mệt không?" - Thế nhưng anh lại bảo: "Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo".

Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em.

Em bảo anh: "Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy". Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được." - Thế nhưng anh lại bảo: "Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ?".

Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh.

Em bảo anh: "Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói". Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: "Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ". Nhưng anh lại bảo: "Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn".

Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo.

Em bảo anh: "Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy". Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: "Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút,..." đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: "Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi".

Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh.

Ảnh minh họa

Em bảo anh: "Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này". Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: "Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh". Thế nhưng anh lại nói: "Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì?".

Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm.

Em bảo anh: "Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia". Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: "Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé!" - Thế nhưng anh lại bảo: "Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không". Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn.

Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Các nhà triết học nói: "Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy." Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?

Ảnh minh họa

Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là "tình yêu" mà gọi là "sùng bái". Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội.

Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.

TTVN

Cô gái tuổi teen cao nhất thế giới bên cạnh người yêu 'tí hon'

Thứ hai 24/12/2012 08:07

Đi bên cạnh người yêu, bạn trai của cô gái tuổi teen cao nhất thế giới Elisany da Cruz Silva người Braxin nhìn không khác gì một “món đồ chơi” của cô.

Cô gái tuổi teen cao nhất thế giới bên cạnh người yêu 'tí hon'

Khi hôn, người yêu cô luôn phải kiễng chân và rướn cao cổ

Elisany da Cruz Silva, năm nay 17 tuổi đang sống tại thị trấn Salinopolis của Brazil. Cô có chiều cao cực kỳ ấn tượng, 2m03 trong khi đó bạn trai của cô, Francinaldo da Silva Carvalho lại có chiều cao chỉ khoảng 1m64. Cặp đôi này đã thu hút rất nhiều ảnh mắt tò mò của mọi người khi đi dạo trên bãi biển.

Chiều cao vượt trội của Elisany so với mẹ và chị gái

Elisany có chiều cao còn hơn cả chàng cầu thủ cao kều Peter Crouch nổi tiếng của nước Anh. Sở dĩ  có hình dáng dáng khổng lồ như vậy là do ngày trước Elisany có một khối u trong tuyến yên trong cơ thể. Từ khi 11 tuổi, Elisany đã phát triển nhanh hơn các anh chị em trong gia đình và mới 14 tuổi mà cô đã đạt chiều cao 2m05. Chính việc phát triển chiều cao quá nhanh này đã khiến cho các chi và các khớp của cô bị đau đớn.
 
Hai năm trước đây, gia đình cô gái đã phải nhờ tới các bác sỹ phải thuật cắt bỏ tuyến yên và chiều cao của cô giảm được 2 cm, tuy nhiên Elisany vẫn không thể đứng vừa xe buýt tới trường. Do bị mọi người trêu chọc, Elisany đã quyết định bỏ học để theo đuổi ước mơ làm người mẫu.

Hiện tại, cô đang hạnh phúc với người bạn trai, Francinaldo. Cô gái trẻ chia sẻ: “Điều thực sự thu hút tôi là tính cách của anh ấy, cách anh ấy đối xử với mọi người và cách anh ấy đối xử với tôi. Điều duy nhất ảnh hưởng tới chúng tôi là khi chúng tôi nắm tay lúc đi chơi cùng nhau thì anh ấy trông như là cậu em trai nhỏ hay con trai của tôi”.

Còn người yêu của Elisany, chàng công nhân xây dựng năm nay 22 tuổi cho biết các bạn anh thường hỏi câu “Bạn làm thế nào để ôm cô ấy?” và câu trả lời của anh luôn là:”Có một cách để làm mọi thứ”. Để hôn được bạn gái của mình, Francinaldo luôn phải kiễng cao chân và rướn cổ lên.

Theo Dân trí