| Từ trái sang: Yui Tatsumi, Tsukasa Aoi và Ai Komozi giới thiệu ảnh ở Hong Kong. Ảnh: 163. |
| Tsubasa Amami và Sola Aoi, những diễn viên AV nổi tiếng Nhật Bản. Ảnh: Baidu. |
| Từ trái sang: Yui Tatsumi, Tsukasa Aoi và Ai Komozi giới thiệu ảnh ở Hong Kong. Ảnh: 163. |
| Tsubasa Amami và Sola Aoi, những diễn viên AV nổi tiếng Nhật Bản. Ảnh: Baidu. |
Th? tu 09/01/2013 08:00
Chung tình quá chua ch?c dã t?t và dã làm b?n h?nh phúc, hãy cùng “soi” nh?ng “l? h?ng” c?a tuýp ngu?i này nhé!
Nhàm chán
M?t chàng trai chung ti`nh thì l?i không bi?t cách làm m?i b?n thân b?i vì ngoài chung th?y v?i tình yêu, h? còn kiên trì c? v? phong cách, l?i s?ng và nh?ng gì mình có n?a. B?n s? th?y ghen t? v?i b?n bè vì ngu?i ta ch?ng bi?t cách k? cho b?n nh?ng câu chuy?n m?i m? hài hu?c, ch?ng bi?t cách làm b?n b?t ng? v?i vài món quà l?y lòng, su?t ngày ch? có m?t phong cách cu rích v?i nh?ng câu nói l?p di l?p l?i d?n nhàm chán.
Gia tru?ng
Khi m?t anh chàng chung thu? yêu ai dó h? luôn coi ngu?i dó là trung tâm vu tr?. N?u b?n v?n dã là m?t cô nàng ua bay nh?y, thích giao luu thì ch?c ch?n b?n s? r?t b?c t?c khi ngu?i ?y c? dính ch?t b?n nhu sam, không mu?n b?n di v?i b?t c? ai khác. Ðon gi?n ch? vì, khi ngu?i ?y chung thu? v?i b?n, ch?c ch?n h? s? có quy?n dòi h?i b?n ph?i tuy?t d?i chung thu? v?i mình nên vi?c qua?n ly´ nguo`i yêu la` tra´nh kho?i.
A?nh minh ho?a
Khó quên du?c quá kh?
M?t ngu?i chung thu? s? không bao gi? có th? quên di quá kh? c?a mình d?c bi?t là cô gái h? dã t?ng yêu. N?u b?n là ngu?i d?n sau ch?c ch?n b?n s? ph?i ghen v?i quá kh? c?a chàng b?i b?n bi?t r?ng, khi dã yêu ai anh chàng cung d?c h?t toàn b? tình c?m và khi d?n v?i b?n, anh ta dã không còn m?t trái tim nguyên v?n.
L?y s? chung thu? làm cái c?
Các chàng trai chung thu? l?i thu?ng m?c d?nh r?ng: Ch? c?n mình tuy?t d?i chung thu? là dã quá d? cho m?t tình yêu và c? th? anh ta mi?t mài chung thu? theo cách c?a mình và không làm gì khác d? vun d?p tình yêu, mà không bi?t r?ng chung thu? m?i ch? là diê`u kiê?n câ`n chu´ chua du?. Khi b?n có xích mích v?i m?t chàng trai chung thu?, ch?c ch?n b?n s? nh?n du?c nh?ng câu d?i lo?i nhu “T?i t? quá chung thu?…” hay “T? có v?y nhung t? v?n m?t lòng m?t d? v?i c?u mà…” H? luôn l?y s? chung thu? ra d? bao bi?n cho t?t c? nh?ng vô lí trong cách ?ng x? mà b?n thì không tài nào có th? bác b? du?c m?c dù r?t ?m ?c.
A?nh minh ho?a
B?i luôn coi r?ng ch? c?n chung thu? là d? nên h? không d? tâm d?n nh?ng gì dang di?n ra, c?m xúc c?a b?n và c? nh?ng di?u b?n c?n ? h?. M?t chàng trai chung thu? thu?ng ch? quan tâm d?n vi?c b?n có ? bên c?nh h? hay không ch? không m?y h?ng thú v?i vi?c làm cách nào d? b?n yêu h? hon và nhi?u hon n?a. H? luôn d?n nh?ng di?u v?ng ch?c và th?c t? b?i v?y m?t can nhà và m?t m?nh vu?n là quá d? v?i h? mi?n là noi dó h? du?c s?ng cùng b?n.
TTVN
Nhìn lại mình, trời ơi, mình đã biến thành vợ từ khi nào. Chưa kịp hoàn hồn, lại thấy gã chồng đang ngái ngủ làu bàu: “Sáng nay anh muốn ăn trứng ốp la”. Nhìn cái mặt sao đáng ghét thế! Muốn ăn tự dậy mà làm! Uất ức không trút được, “chị” bấm bụng tắt cái đồng hồ báo thức đang réo inh ỏi, xuống bếp. Thôi thì thử làm vợ xem thế nào?. “Có gì là khó, quá đơn giản là đằng khác, mình làm ngon!” - “chị” tự tin.
“Mẹ ơi, cái váy đồng phục của con giặt khô chưa?” – tiếng bé Tuyết Linh. “Mẹ ơi, mẹ chưa mua khăn đỏ cho con à, hôm qua con dặn rồi mà. Không có con không đi học đâu, bị cô giáo phạt ê mặt lắm!” – tiếng cu Hoàng eo éo. Chưa kịp trả lời thì giọng ông xã lại vọng ra: “Vợ ơi, cái sơ mi màu xanh của anh đâu?”. “Chị” đang dọn dẹp, nghe thấy mấy lời này lại nhỡ tay làm vỡ thêm cái bát nữa.
“Anh đi làm đây!” - chồng phóng vút đi, bỏ lại 3 mẹ con. Sau khi đưa hai con tới 2 điểm trường khác nhau, “chị” đến công ty thì đã muộn 30 phút.
Khổ quá, tìm trường con còn bị lạc. Ai bảo không đưa con đi học bao giờ, khai giảng, họp phụ huynh cũng không đi, toàn “nhường” cho vợ!
Tan làm, thật là mệt chết đi được! Ông sếpnày quảđúng làtính khí thất thường như… bà chửa làm “chị” tức anh ách nhưng cũng chẳng dám ho he. Chắcphải đi xả stress thôi. Vừa móc điện thoại định gọi “đồng bọn”, một SMS phi ngay đến: “Vợ yêu ơi, tối nay anh muốn ăn sườn xào chua ngọt!”. Ôi trời, mình đang là vợ mà!
Ảnh minh họa
Thịt nào ngon? Rau nào tươi? Hoa cả mắt! Hàng nào cũng mời chào, lôi kéo điếc cả tai! Chen được ra khỏi chợ thì đã mệt bơ phờ, thở không ra hơi, “chị” ôm đồm túi trước túi sau, cuống quýt về nhà làm cơm tối.
“Vợ ơi, anh về rồi! Các con ơi, bố về rồi” - tiếng ông chồng léo nhéo ngoài cửa. “Vợ ơi, hai con đâu? Sao yên ắng thế này?” - chồng thò đầu vào bếp hỏi. “Ôi trời ơi! Em quên chưa đón con rồi!”. “Em làm sao thế, việc của mình mà cũng quên được!”. Vội vàng đến trường đón con, thấy hai đứa mặt buồn thiu ngồi thơ thẩn ngoài cổng trường, “chị” thương vô cùng. Cũng chỉ tại mình chưa “quen việc” nên quên!
“Vợ ơi, lấy cho anh bộ quần áo!” - ông xã quấn khăn tắm vào bếp nhìn chị nói. “Em cho các con tắm luôn đi, còn ăn cơm!”. “Vậy ai cho mình tắm đây?” – “chị” cười khổ.
“Canh nhạt quá vợ ơi! Sườn xào chua ngọt gì mà như sườn kho mặn vậy?” – nghe chồng than thở trên bàn ăn, “chị” ủ rũ.
“Em ơi, dọn dẹp, rửa bát rồi hãy tắm một thể chứ! Ai lại ngâm đầy bát trong bồn rửa thế này”, “chị” xách quần áo định đi ngâm mình cho sảng khoái thì chồng gọi giật giọng. Khổ cái thân mình quá, ăn cơm no cũng không được nghỉ ngơi!
Rửa bát, lau dọn bếp, lau nhà xong, “chị” không cất nổi bước nữa. Tắm xong, ngồi khểnh trên sô pha, định bật tivi xem phim. “Cuối cùng thì cũng được nghỉ tay!” – “chị” thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vẫn chưa yên. Chồng đang đọc báo bên cạnh, ngẩng lên ngạc nhiên: “Em giặt quần áo chưa vậy? Mà thôi, cu Hoàng vừa hỏi anh bài toán, em vào giảng cho con đi rồi hãy giặt! À, anh mang quần áo khô ngoài ban công vào giúp em rồi đấy, em gấp gọn luôn đi!”. “Chị” méo mặt. Ôsin cũng còn có lúc được thở, mình thì…
Ảnh minh họa
Xong hết việc, chị lết vào phòng ngủ, đổ uỳnh xuống giường, chân tay mỏi rụng rời, chỉ muốn nhắm mắt đánh một giấc. Chồng bên cạnh mơn trớn mà chả có tí hứng thú nào, liền gạt tay chồng ra. “Em sao thế? Em không muốn chiều anh? Muốn để người khác chiều hộ à?”.
Thấy chồng có vẻ làm “căng”, chị đành cố gắng “yêu” chồng. Xong xuôi, anh cười thỏa mãn, căn dặn chị: “Cuối tuần này, anh mời mấy người bạn về nhà làm một bữa. Em chuẩn bị làm nhiều món ngon, lạ lạ cho bọn anh nhậu. Còn nữa, 17 lịch âm tới là giỗ cụ nội ở quê, chiều mẹ vừa gọi cho anh. Em xem thu xếp quà cáp, đồ đạc để hôm đó nhà mình về quê. Thêm nữa, lúc em tắm, cô giáo chủ nhiệm của Tuyết Linh gọi đến báo họp phụ huynh. Anh quên mất ngày rồi, em hỏi lại cô lịch họp mà đi cho đúng giờ đấy...”. Nghe chồng dặn dò, “chị” mệt mỏi chìm vàogiấc ngủ nặng nề…
1 ngày xấu trời, “chị” bắt gặp chồng dắt bồ vào nhà nghỉ. “Chị” uất ức hét lên: “Sao anh dám phản bội tôi?”. Chồng ôm chặt bồ cười vào mặt “chị”: “Cô là một bà già xấu xí, lôi thôi, lại cứng đơ như khúc gỗ, tôi chán ngấy rồi. ‘Cỏ non, hoa thơm’ thế này, tội gì không thưởng thức?”
“Chị” đau đớn nhìn bóng chồng và bồ đã xa, ngửa mặt thét lớn: “Tôi hy sinh là vì ai, tôi cố gắng là vì ai?”....
“Á…á….”. Anh choàng tỉnh, tim đập thình thịch, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh vội vã nhìn quanh, vẫn là phòng ngủ quen thuộc, vợ mình vẫn say ngủ bên cạnh. May quá! Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ.
Anh vuốt sợi tóc xòa trên má vợ, âu yếm đặt một nụ nôn lên trán vợ. Bước chân xuống giường, anh vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, lần đầu tiên từ khi lấy vợ anh làm như thế. “Lát nữa còn đưa các con đi học nữa chứ!” – anh nhủ thầm. “Vợ mình đã quá vất vả rồi!”.
TTVN
Thứ sáu 04/01/2013 19:30
Hồi chưa vợ, tôi quan niệm: Một người vợ bình đẳng với chồng trên mọi phương diện sẽ rất lý tưởng và hạnh phúc, nhưng lấy vợ rồi, suy nghĩ đó của tôi đã thay đổi.
Tôi là trình dược viên, vợ tôi là bác sĩ, cả hai đều có thu nhập cao nên không phải ăn bữa nay lo bữa mai. Công việc nhà đã có người làm, chúng tôi không cần phải tranh cãi xem hôm nay ai rửa chén, ai lau nhà… Nhưng, cuộc sống quá toàn vẹn cũng không hẳn đã hạnh phúc.
Ảnh minh họa
Vợ tôi cho là cô ấy có trình độ, thu nhập cao không thua tôi nên mỗi khi nhà có việc, cô ấy đều quyết định theo ý mình, chẳng cần quan tâm cảm nhận của tôi ra sao. Nếu quyết định của vợ là hợp lý, tôi sẽ nhường. Nhưng càng nhường, vợ càng lấn tới. Đôi khi quyết định của vợ rất trái khoáy nhưng cô ấy vẫn kiên quyết giữ ý kiến của mình, với lý do sợ chồng lấn lướt. Như hồi bé Nhím nhà tôi vào lớp 1, vợ tôi quyết định cho con học ở trường quốc tế, dù xa lắc xa lơ. Tôi phân tích cho vợ thấy, con đi học xa sẽ phải dậy sớm, đường hay kẹt xe con sẽ rất mệt. Vả lại, giao con cho tài xế, sao có thể yên tâm. Trong khi trường công vừa gần nhà lại rất tốt. Nhưng nói gì thì nói, vợ vẫn cho là đã quyết định đúng.
Nhớ cảnh gia đình ngày xưa, tôi rất khâm phục má tôi. Ba tôi đầu mùa chỉ có mỗi nhiệm vụ đi gọi máy cày, máy xới; cuối mùa thì gọi thương lái tới thương lượng giá cả… trăm việc còn lại đều do má lo. Nhưng, khi nhà có việc, má lại “anh ơi, anh quyết định thế nào”. Ba tôi thương má, nể má cũng vì má khiêm nhường, biết lùi đúng lúc.
Ảnh minh họa
Đôi khi tâm sự với đám bạn cùng cảnh ngộ, chúng tôi đều ước: giá như phụ nữ đừng xông xáo quá, đừng kiếm tiền giỏi quá, thì đàn ông tụi mình đâu có lép vế như bây giờ. Chúng tôi vẫn thường nói vui: “Đàn ông kêu gọi giải phóng phụ nữ, nhưng giải phóng vợ người khác thì cứ việc, xin trừ vợ mình ra”…
Theo tôi, bình đẳng không có nghĩa là việc gì vợ cũng ngang hàng với chồng, thay chồng quyết định mọi thứ. Dù gì chồng cũng là… chồng, là nóc nhà, là cây tùng cây bách. Vợ cũng đòi làm cây tùng cây bách giống chồng, thì cây này chỉ nghĩ đến việc cạnh tranh với cây kia để lớn lên, làm sao chăm sóc được cho nhau. Ai bảo tôi gia trưởng, tôi cãi ngay, vì tôi cũng không thích vợ răm rắp nghe lời mình. Nhưng, phụ nữ phải biết nhường nhịn một chút, biết lùi một chút để chồng có cơ hội tỏa sáng, thể hiện bản lĩnh đàn ông, đó mới là phụ nữ biết làm vợ.
Trong những cuộc trà dư tửu hậu cùng bạn bè, chúng tôi đã đúc kết: đàn ông thời nay đều mơ ước có một người vợ có trình độ, có thu nhập… vừa phải, cộng với một chút… đức tính truyền thống, nghĩa là phải dịu dàng, khiêm nhường. Không biết tôi có bi quan quá không, nhưng xem ra, mẫu phụ nữ kiểu này đang trở thành… hàng hiếm.
PNO
Thứ bảy 05/01/2013 08:53
Gặp nhau, làm quen rồi hẹn hò, kết hôn là cả một quá trình dài. Và trong bất cứ hoàn cảnh nào thì thời gian để tìm hiểu nhau và tận hưởng khoảnh khắc yêu đương, hẹn hò cũng luôn cần thiết.
Nếu bạn mới hẹn hò với một chàng trai nào đó được vài tháng, thậm chí là vài tuần hoặc mới vài ngày mà đã thực hiện một số việc dưới đây thì đó có thể là dấu hiệu cho thấy bạn đã "đốt cháy" các giai đoạn yêu của mình.
Trao đổi chìa khóa nhà, số tài khoản ngân hàng và các loại mật khẩu
Thời gian đầu yêu nhau, bạn nên chia sẻ những điều ngọt ngào với anh ấy. Những thông tin bí mật như số tài khoản ngân hàng, mật khẩu hoặc chìa khóa căn hộ bạn ở không phải điều cần thiết phải cho chàng biết sớm. Bạn có thể đầu tư nhiều thời gian hơn vào việc tìm hiểu xem anh chàng mà mình đang hẹn hò có đủ đạo đức, tư cách và độ tin cậy để bạn công khai những bí mật đó hay không?
Bạn ngay lập tức mơ ước về ngôi nhà và những đứa trẻ
Niềm mơ ước ngôi nhà và những đứa trẻ là tâm lý tự nhiên của mọi người khi đã yêu thật lòng. Đó cũng là đích đến của tình yêu và là bước ngoặt mở ra một giai đoạn hoàn toàn mới cho mối quan hệ của bạn.
Tuy nhiên, nếu bạn vừa hẹn hò với một chàng trai trong thời gian ngắn, bạn không nên mắc phải sai lầm khi tự huyễn hoặc mình bằng hình ảnh lâu đài mơ ước đó. Lập kế hoạch sớm cho tương lai sẽ chỉ khiến bạn dễ rơi vào thất vọng nếu hiện tại, hai người chưa nhìn thấy chút ánh sáng le lói nào ở phía trước.
Ảnh minh họa
Vừa quen nhưng đã tiết kiệm tiền để đi nghỉ cùng nhau
Các cặp đôi chưa kết hôn có nhiều thời gian và điều kiện để thực hiện các chuyến đi chơi, các kỳ nghỉ dài ngày cùng nhau. Điều này càng phổ biến ở các cặp đôi mới yêu, bởi khi đó họ khá độc lập về tài chính và đang say trong men tình ái. Nhưng nếu vì điều này mà bạn ngày đêm làm việc, dành dụm hết tiền kiếm được chỉ để mua vé máy bay đi du lịch với chàng trai bạn vừa quen biết được vài tháng thì có thể bạn đã yêu quá gấp rồi đấy. Hãy yêu chậm lại, sống bớt gấp đi, hãy để những đồng tiền mình kiếm được chi tiêu cho bản thân và các kế hoạch lớn lao hơn.
Tìm hiểu các tạp chí cưới
Bạn có hay quan tâm đến các mẫu váy cưới trên tạp chí, các gói dịch vụ chụp ảnh cưới, đồ trang trí cho đám cưới? Nếu câu trả lời là có, trong khi tình yêu của bạn và người ấy mới chỉ được đếm bằng ngày, bằng tháng thì chắc chắn bạn đã đẩy mối quan hệ của mình di chuyển quá nhanh. Thực ra hành động này thể hiện sự khao khát hướng tới một mối quan hệ lâu dài nhưng nếu bắt tay vào việc chuẩn bị cho ngày trọng đại ngay khi bạn còn chưa hiểu rõ về người mình yêu lại là việc quá vội vàng.
Thường xuyên mượn tiền của người yêu hoặc ngược lại
Vấn đề tiền bạc luôn được coi là nguyên nhân gây xung đột nghiêm trọng trong một mối quan hệ. Việc vay tiền từ bạn trai của mình có thể gây ra các vấn đề lớn trong tương lai nếu bạn không thể trả lại. Còn khi bạn trai cho bạn vay tiền, anh ấy có thể cảm thấy mình có lợi thế hơn trong mối quan hệ với bạn. Điều này dễ dàng dẫn tới việc chàng ngăn chặn hoặc điều khiển bạn theo ý muốn của mình. Mặt khác, nếu người yêu vay mượn tiền từ bạn và không bao giờ trả lại, bạn có thể đánh mất sự tin tưởng và tôn trọng anh ta mãi mãi. Đừng để tiền xen vào mối quan hệ của bạn khi nó đang ở giai đoạn "thơ ấu".
Ảnh minh họa
Giới thiệu anh ấy với gia đình bạn
Quá vui mừng vì gặp được một nửa của mình, bạn không đủ kiên nhẫn để chờ đến thời điểm thích hợp mà nhanh chóng đưa anh ấy về giới thiệu với gia đình mình. Đó cũng là cảm giác tự nhiên của nhiều người. Nhưng thời gian yêu đương ngắn ngủi chưa đủ để bạn và anh ấy cùng chắn chắn về tình cảm dành cho nhau và mục đích của mối quan hệ. Để cha mẹ mình gặp chàng quá sớm có thể là một bước đi vội vàng trong quá trình hẹn hò, yêu đương của bạn và người ấy.
Xăm tên nhau lên người
Bạn và người ấy cùng muốn ghi dấu tình yêu bằng cách xăm tên của nhau trên người mình. Nếu điều này xảy ra khi bạn mới ở giai đoạn đầu của mối quan hệ yêu đương với người ấy thì rất có thể sau này bạn sẽ phải hối tiếc vì mình đã yêu quá nhanh.Không nên mắc sai lầm khi khắc tên một chàng trai trên cơ thể bạn, trừ khi bạn đã "gắn" với anh ấy bằng một đám cưới hay giấy đăng kí kết hôn. Nếu cả hai bạn đã từng nghĩ đến điều này, hãy gạt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi tâm trí mình và làm chậm quá trình yêu bằng những việc làm thú vị hơn...
TTVN
Thứ bảy 05/01/2013 08:53
Thực ra chia tay cũng không đáng sợ như bạn nghĩ nếu bạn biết nhìn vào mặt tích cực của nó
Sẽ tiết kiệm được nhiều khoản
Card điện thoại, những bộ cánh hoàn hảo, những món quà cho đủ mọi dịp, trang sức, mỹ phẩm làm đẹp… chắc chắn sẽ không còn đe dọa đến ví tiền của bạn nữa. Một cô nàng độc thân có thể tiết kiệm chi tiêu bằng việc cắt bớt các khoản tiền trên. Bây giờ bạn có thể tha hồ tận hưởng mọi thứ 1 mình mà không cần "lăn tăn" về phí tổn cho 2 vé xem phim, 2 bắp rang bơ, 2 vé vào cửa, những thứ phụ kiện đôi như khăn, áo, mũ…
Bạn có nhiều thời gian hơn để làm việc mình muốn
Hãy nhớ lại quãng thời gian yêu nhau, chắc chắn đã có những lúc mắt bạn luôn ở tình trạng mệt mỏi vì mải thức đêm chat, da dẻ sạm đi vì thiếu ngủ, và thỉnh thoảng tâm tính còn hơi bất ổn do lỡ cãi nhau với người yêu. Vậy thì khi chia tay rồi, sắc đẹp của bạn sẽ không bị tổn hại nữa, bạn có cơ hội toàn tâm toàn ý yêu bản thân mình thay vì phải lo lắng thêm cho cả ai kia nữa. Khoảng thời gian cảm thấy trống trải hậu chia tay, bạn có thể tham gia những hoạt động xã hội, thử một môn thể thao, học một ngoại ngữ mới, đi chơi cùng bạn bè… làm những điều trước kia bạn không có cơ hội.
Ảnh minh họa
Thời trang của riêng bạn
Dù ít hay nhiều thì chắc chắn cũng có đôi lần người ấy tỏ thái độ với bộ trang phục bạn mặc trên người. Bạn lỡ diện một bộ cánh nào đó quá rực rỡ, hoặc hơi ngắn là bị nhắc nhở cả ngày... Nhưng đó là chuyện ngày xưa, còn giờ khi đã chia tay, điều hiển nhiên là bạn không cần phải lo lắng bị cấm đoán nữa, cứ thoải mái diện đồ theo sở thích của mình.
Tự do “buông cần”
Khi còn yêu nhau, bạn bị mặc định là “hoa đã có chủ”, các mối quan hệ của bạn bị thu hẹp, nhất là với các chàng trai khác. Nhưng khi là một cô nàng single, bạn có thể thả cảm xúc của mình diễn biến tự nhiên, có thêm nhiều mối quan hệ mới.
Chia tay một mối tình cũng là cơ hội mở ra trước mắt bạn. Vấn đề ở đây là thời gian để bạn khẳng định lại tình cảm của mình, củng cố mối quan hệ và vun đắp, xây dựng nó. Chỉ cần bạn kiên nhẫn mà thôi.
Ảnh minh họa
Không còn ác mộng các ngày lễ
Ngày có đôi có cặp, chắc chắn bạn từng phải băn khoăn, lo lắng mỗi khi vào mùa lễ, ngày kỉ niệm… Bây giờ, đường ai nấy bước, bạn hoàn toàn có thể thở phào nhẹ nhõm đón chào các ngày ấy một cách tự do, thoải mái. Không những tiết kiệm chi phí, mà tinh thần cũng đỡ áp lực. Có thể hẹn hò chỗ nọ chỗ kia, chơi vui cùng lũ bạn thân, hay chỉ đơn giản là ở cạnh gia đình vào những ngày này, chắc chắn bạn sẽ có những “giấc mơ ngọt ngào”.
Bạn sẽ độc lập hơn
Khi còn yêu nhau, ít nhiều bạn sẽ có sự phụ thuộc, bị ảnh hưởng bởi cách suy nghĩ, hành động của người kia. Vì đang yêu nên bạn sẽ không hề cảm thấy khó chịu. Nhưng khi chia tay rồi, bạn sẽ nhận ra, độc lập luôn tốt, và thật tuyệt vời khi là chính mình. Bạn không còn dựa dẫm, phụ thuộc mà thay vào đó, bạn thấy mình lớn hơn, mạnh mẽ rất nhiều!
TTVN
Thứ bảy 05/01/2013 08:53
Vì em là con gái và em cần được yêu thương thật nhiều để một ngày, em có thể trút đi lớp vỏ bọc mà em đã cố tạo dựng để sinh tồn, một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, nhé anh...
Anh cứ luôn trợn tròn mắt mỗi khi em cười vô điều kiện, tức là cái điệu cười nghiêng ngả cả mây trời được vang lên khi đang đi cùng anh, mà chẳng biết vì lý do gì em cười.
Em kể cho anh nghe rất nhiều về những chàng trai, những cô gái em quen, họ yêu nhau rất nhanh và chia tay cũng rất nhanh.
Ảnh minh họa
Em gọi điện cho anh mỗi khi em buồn, nhưng em không bao giờ nói cho anh biết em đang buồn chuyện gì. Em chỉ yêu cầu anh một việc đơn giản: “Hát đi!”
Mỗi lần anh cùng em đi dạo, anh phải nhăn nhó, lẩm bẩm vài lời khó ưa thì em mới chịu khoác thêm cái áo dài tay, thay cái quần dài hơn đầu gối. Để rồi cả quãng đường từ nhà đến công viên, em trách anh khó tính, trách anh cổ hủ, trách anh…
Em thích ăn kem, thích đi bộ dưới bầu trời đầy sao – những ngôi sao hiếm hoi thấy được vì trời đất quá rộng, những ngôi nhà hay chung cư cao tâng đã che khuất gần hết khoảng trời đêm.
Em hay nói rất vội trong điện thoại mỗi khi anh chán vì thời tiết miền Bắc trong những chuyến đi công tác xa, em đang bận việc gì đấy mà không thể nói rõ với anh. Em cúp máy trước để lại anh với tiếng tút dài không câu xin lỗi.
Ảnh minh họa
Nhưng, anh vẫn yêu em, bởi vì…
Em vô tư trong xã hội sống không bị ràng buộc bởi những nguyên tắc. Muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc kể cả ở giữa con đường đông người qua lại.
Chuyện tình yêu của những con người ở đây nhanh như cái nhịp sống xã hội, đông đúc, bon chen, nhanh chóng. Nhưng em vẫn cứ bước từ từ, có lẽ em đã ngầm yên tâm rằng… em có anh.
Từ bé, em đã được học rằng xã hội này rất nguy hiểm, đừng bao giờ cho người khác biết mình đang nghĩ gì, nếu không em sẽ thua cuộc. Và thế là em cứ giấu cảm xúc của mình vào trong, một cách khéo léo, tài tình. Có những đêm ngồi cạnh anh, vai anh ướt át vì nước mắt của ai đó, nhưng… nếu anh hỏi em sẽ bảo nước mắt của sông Sài Gòn chứ không phải của em.
Thời tiết nơi em ở làm con người ta dần quên đi cách ăn mặc kín đáo của con gái. Con gái ở đây chẳng cần khăn len, không cần áo bông và gấu bông để ôm ngủ vào buổi tối. Em trách anh sao cứ bắt em mặc đồ dài nóng nực, nhưng em cũng chẳng bao giờ không làm theo lời khuyên của anh. Vì em cũng biết anh đang làm điều tốt nhất cho em thôi mà!
Đã có lúc anh thấy em thật khác thường ngày, đó là những lần em khoác tay anh, đi bộ dưới bầu trời nhiều đèn, lắm nhà cao tầng. Em bỗng thoáng buồn, lúc ấy anh có thể đọc được nỗi lòng của em, có lẽ em đang ước gì có thể nhìn được bầu trời đêm đầy những ngôi sao thực sự. Mỗi lần như thế, anh biết con người thứ hai của em đã xuất hiện, dịu dàng, nhẹ nhàng, không ồn ã.
Em rất bận, bận đến mức có lúc quên rằng em có anh. Em cười cả ngày với những người xung quanh, nhưng khi ở bên anh, em rất dễ nổi giận. Rồi chúng ta cãi nhau, nhưng sau đó anh giận chính mình vì tại sao lúc ấy anh không thể hiểu rằng em đã phải gắng đeo mặt nạ cả ngày, bởi cuộc sống của em không bình yên như bao người khác, bởi em từng nói: “Sống là phải có trách nhiệm với cuộc đời!”
Và rồi, một ngày rất khác, em đến bên anh thì thầm: “Em mệt rồi, em cần một điểm tựa. Anh cho em tựa một chút thôi nhé!”. Anh ngạc nhiên nhìn em và chờ đợi câu giải thích. Em cười, nụ cười mà anh đã hàng nghìn lần thầm mong rằng em đừng cười như thế nữa, những nụ cười gượng trong nét mệt mỏi: “Hôm nay là ngày cuối năm mà, em sẽ cho phép mình nghỉ ngơi một chút bên anh, rồi sau đó… em lại trở về với con người mình phải sống – khi qua năm mới!”
Anh vẫn nhìn em, nhưng chỉ nhìn lén để em có thời gian nghỉ ngơi. Anh biết mình phải yêu em nhiều hơn nữa. Vì em là con gái và em cần được yêu thương thật nhiều để một ngày, em có thể trút đi lớp vỏ bọc mà em đã cố tạo dựng để sinh tồn, một cách tự nhiên, nhẹ nhàng.
Để em nhận ra rằng có thứ em không cần đề phòng, không cần gồng mình để đối diện – là tình yêu của anh.
TTVN